Trang chính summary liên kết cá nhân Albums Tự giới thiệu Admin

Tiếng Gọi Quê Hương - thơ PCL

Thơ Quê hương Trackbacks (0) góp ý (1)   
 




Tiếng Gọi Quê Hương
                                                                    


Tiếng gọi " Quê Hương" sao nồng nàn tha thiết

Nỗi nhớ Quê Hương sao thấm đậm lòng ta

Nơi phương xa nhớ quê nhà da diết

Ôi Quê Hương nơi Mẹ đã sinh ta


Nhớ mái nhà gia đình từng chung sống

Nhớ con đường phượng rơi thắm bước chân

Nhớ nắng hè hun khô vàng mái tóc

Nhớ gió mùa xao xác lá ngoài sân


Bóng mẹ già lom khom bên khung cửa

Ngóng con xa thờ thẫn những chiều hôm

Cây lan già vẫn khoe hương nồng thắm

Ngóng ai về ve vuốt nhành hoa thơm


Hồ Hoàn Kiếm
nước vẫn xanh đến thế

Đường Thanh Niên vẫn tấp nập người đi

Chợ Đồng Xuân vui dập dìu mua bán

Nhà hát Lớn đêm nay biểu diễn gì?


Huế nay vẫn nhuộm màu áo tím

Cầu Trường Tiền người qua lại thảnh thơi

Trên sông Hương con thuyền vươn lướt sóng

Tiếng ai hò sao êm ái " Huế ơi! "


Nhớ sông Hàn dịu dàng ôm Đà Nẵng

Ngũ Hành Sơn hùng dũng dưới  trời mây

Thăm Hội An phố cổ đầy du khách

Đến Mỹ Sơn Thánh  địa vẫn còn đây


Đà Lạt những đồi thông mơ mộng

Hồ Xuân Hương soi bóng ánh trăng thu

Thung lũng Tình Yêu ngập tràn bao mơ ước

Hồ Than Thở cho ai trút sầu tư


Nhớ Nha Trang biển xanh bờ cát trắng

" Nguyễn Tất Thành" đường mới nối Cam Ranh

Núi ngoài khơi, biển lượn quanh ôm ấp

Chẳng nơi nào đẹp như thế Nha Trang!


Thành Phố Hồ Chí Minh rộng lớn

Bến Nhà Rồng lung linh ánh vàng sao

Hồ Con Rùa dập dìu bao trai gái

Chợ Bến Thành  mùa Xuân đến xôn xao

                     ***

Quê Hương là Tổ Quốc của tôi

Quê Hương là vị ngọt êm ái

Quê Hương là Tình Yêu mãi mãi

Quê Hương là hai tiếng Việt Nam.  

phamchauloan@ymail.com   

                                                     

Thu Yêu - thơ PCL

thơ Lục bát Trackbacks (0) Thêm góp ý   


L'autunno a Turin 

Thu Yêu

Ì ầm tiếng sấm xa xa

Lá xanh run rẩy cây pha lá vàng

Giọt mưa tí tách nhẹ nhàng

Hoà cơn gió thổi mơn mang lưng trời.

Phải chăng Thu đã tới nơi?

Tạm xa Hè nhé chơi vơi nỗi sầu

Thu ơi đừng vội pha mầu

Đỏ vàng lá úa, còn đâu xanh rờn?

Tim yêu còn muốn yêu hơn

Hè đi, Thu đến, Đông qua, Xuân về

Bốn mùa tạo hoá say mê

Cho Thu kiều diễm tràn trề sức yêu.

Phạm Châu Loan

Biển Mưa - thơ PCL

CA KHÚC từ Thơ Pham Chau Loan Trackbacks (0) Thêm góp ý   

 

 




 Biển Mưa

Biển xanh chuyển sắc trắng ngầu

Ào ào  mưa cuộn bạc đầu sóng xô

Biển gầm thét đánh nhấp nhô

Đảo xa mờ khuất còn tô chấm mờ

Rào rào mưa tự bao giờ

Biển trời mây nước lờ mờ trong mưa

Cô đơn trong quán năm xưa

Ly cà phê đắng giọt thưa giọt dầy
Trông mưa trên biển nước đầy

Nhìn trời vần vũ giăng mây xám xì

Thương người xưa đã chia ly

Tình yêu gợi nhớ những khi mặn nồng

Người tình còn nhớ ta không?

Biển mưa thương nhớ, ngóng trông người tình

Hạt mưa biển ướt lung linh

Đầm trong ánh mắt một mình trông mưa.



 

TÌNH LÃNG DU - thơ tình PCL

Tình Yêu- Ta những muốn Tình chứa chất tâm can/ Dài lâu mãi đừng vơi cơn Say Đắm Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

Immagine 013 di PhamChau Loan


Tình Lãng Du


Bùng cháy như một ngọn lửa

Thời gian chưa đủ cho ánh sáng tràn lan

Bỗng vụt tắt rất nhanh như lúc đầu bốc lửa

Chẳng để lại chi đến cả nắm tro tàn.


Tình anh cho em khác nào đâu ngọn lửa

Bắt cháy nhanh, tắt lụi cũng vội vàng

Tình anh sớm khuất, ngọn lửa lòng băng giá

Tình lãng du, ơi hỡi tình mãi xa!


Chẳng còn anh, người đã đi một ngả

Để xót xa  trái tim trót yêu nhiều.

PCL

Mưa Rơi Trên Thành Phố - bài viết

Cuộc Sống quanh Ta - ĐỜI có Một mà thôi/ Trời cho ta Cuộc Sống/ Ta hưởng Đời bao lâu? Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

Mưa Rơi Trên Thành Phố


  

Mưa! Mưa đã từng là đề tài muôn thuở cho những người viết văn, làm thơ, những tâm hồn đa cảm đưa Mưa vào thế giới tình yêu, lãng mạn, buồn man mác, hay buồn sâu thẳm... Mưa Tình yêu; Mưa trên Tuyệt vọng; Mưa trên Biển vắng; Mưa trên Cuộc tình; Mưa rừng; Mưa trên phố Huế... Và đây: Mưa rơi trên Thành phố. Thành phố nào?Thành phố Hồ Chí Minh.

   Nhưng không phải là bài hát, mà là sự thực, hay nói đúng hơn, một "thảm họa" về mưa. Chắc bạn đọc sẽ nói rằng: " biết rồi, khổ lắm, nói mãi"! Cái " biết rồi" này chỉ có thể áp dụng cho những ai đã sống quanh năm suốt tháng cả đời tại đây. Nhưng với những ai từ nước ngoài về , thì những trận Mưa tầm tã ấy (mà mưa nhiều thì cũng tốt chứ sao, mưa làm sạch không khí, rửa sạch bụi đường, tốt cây mát trời...), hay nói đúng hơn, những trận mưa ngập lụt ấy, thì quả là một kinh nghiệm không một chút lý thú nào.

   Rời máy bay tại phi trường Tân sơn nhất vào một ngày cuối tháng bẩy, giữa mùa hè, ta có thể tưởng như cơ thể sẽ phải đón nhận một luồng hơi nóng phả hầm hập vào người.Nhưng không đâu: trời mát, nắng không gay gắt lắm, trong nhà không cần bật quạt hay máy lạnh như các tháng khác. Khá dễ chịu, trong khi thời tiết ngoài Hà nội quá nóng, và cả Nha trang nơi có biển đẹp mà cũng nóng gay gắt. Thế mà ở đây, nơi Thành phố, buổi tối đi đường bằng xe máy còn thấy hơi ớn lạnh, mùa hè mà khí hậu như vậy là được rồi.

   Đó là một đặc điểm của Sài gòn mà giờ ta mới cảm thấy, và trời luôn mát như vậy, là vì sao? Ơn Mưa! Hàng ngày, sáng hay chiều, cơn mưa bỗng ập tới, mưa ào ào như trút nước, mưa xối xả, mưa giăng kín trời đất, mưa giăng trên các nóc nhà, các đường phố như chụp nước lên con người ở đây. Và cũng có lúc Mưa hiền từ hơn, Mưa chỉ lác đác rơi vài dòng như thổi khói, như bảo cho ta biết rằng Trời không phải lúc nào cũng làm Mưa ồn ĩ.

   Nhưng dù Trời có thiện chí chứng minh tính cách hiền hòa ấy, thì những lúc trời giận dữ đổ mưa lại gây khổ sở cho con người. Hôm nay cả ngày chưa mưa, rồi bắt đầu từ bốn giờ chiều, mưa bỗng bất ngờ ập xuống. Mưa to lắm, nhưng không thể cản trở người qua lại. Mưa cứ mưa đi, người chạy xe máy vẫn tiếp tục hành trình. Đường phố vẫn đông đặc xe máy, ô tô, xe hàng, xe khách, xe thồ... dưới trời mưa tầm tã.

Mưa chỉ có mười lăm phút thôi, nước đã trào dâng các đường phố. Và mực nước cứ dần dần tăng , tăng cao, lúc đầu mới chỉ thấy nước lấp lốp xe máy, sau đã thấy lên nửa bánh xe, rồi gần lấp cả bánh xe, cả biển số. Có người đã bắt đầu phải xuống xe, đẩy xe, chân lội bì bõm trong dòng nước như lội sông lội suối.

Mưa vẫn tiếp tục rơi ào ào không ngớt, biết lúc nào trời sẽ thôi mưa? Cứ tiếp tục mưa như thế này thì cả thành phố sẽ biến thành những nhánh sông mất. Những người may mắn hơn trong cuộc đua với Mưa này là những người đi xe hơi, hay xe buýt: vì mưa không tới nơi, không ướt đầu, nước không thấm chân. Nhưng xe thì đợi hoài mãi mới nhích lên được vài bước, thỉnh thoảng lại đi được dài hơn vài mét thì xe rẽ nước như đang vượt sóng, nước bồng bềnh, bắn sang hai bên, một cảm giác gì đó: hoang mang, sợ hãi, như xe đang vượt sông. Và tội thương cho người trên đường bị nước tạt.    

   Xe hơi, taxi,xe khách xếp thành hàng dài trên đường 3/2, một con đường lớn chạy suốt quận 10 tới gần trung tâm thành phố, tại ngã tư giáp với đường Lê Hồng Phong quả là thảm cảnh, xe tắc nghẽn bốn phía, có hai cảnh sát nước ngập đầu gối vẫn cần mẫn chỉ đường cố gắng giữ trật tự đi lại cho thông đường.

Lúc này xe hơi nào có gầm cao là thượng sách, đỡ lo nước ngập vào sàn xe, làm ướt hệ thống máy nổ. Nhiều taxi có gầm xe thấp đã thấy nước mấp mé khung cửa, mà Mưa vẫn tiếp tục mưa.

Những chiếc mũ bảo hiểm nhấp nhô, những tấm áo ni lông phủ kín người đi xe máy đã ướt sũng dính chặt vào thân, lại có cả những người không có áo mưa vẫn cứ đi, mặc cho mưa quất mưa quần. Áo quần họ ướt nhèm như có thể vắt ra hàng xô nước.

Những người đi xe máy cố chống chọi với mưa, với ngập lụt, để tìm cách thoát khỏi vùng nước tràn mênh mông ấy, để được về tới nhà, trút bỏ cái mũ bảo hiểm nặng trịch ướt nhoèn nước mưa kia, để được thay bộ quần áo khô ráo, sạch sẽ, để được rửa sạch lau khô đôi chân sau hàng giờ ngâm trong nước lụt, đâu có sạch sẽ gì. Dù là nước mưa trời rơi xuống nhưng đã hòa lẫn với nước cống, nước thải của các hệ thống cống rãnh đô thị. Chỉ mới nghĩ tới thôi ta đã thấy khiếp người.

Ấy thế mà:" biết rồi, khổ lắm, quen rồi!". Điều này ta có thể đọc được trên những gương mặt ướt sũng nước mưa của những người đi xe máy. Dù họ đang chờ thành hàng, dù họ đang lách lỏi qua những chiếc xe hơi, dù họ đang cong lưng đẩy chiếc xe ngập già nửa trong dòng nước, dù họ phải quẳng xe lại một chỗ khóa lại vì xe bị tắt máy, rồi lội nước về nhà... ta vẫn có thể thấy được sự kiên nhẫn, chịu đựng trong cảnh ngập lụt, họ thản nhiên, bình tĩnh, như không có chuyện gì xẩy ra.

Cảm giác này đã được chứng minh bằng những câu chuyện kể lại sôi nổi của những ai gặp lại nhau vào ngày hôm sau, tại các quán ăn, cà phê, tiệm gội đầu... Chẳng có ai tỏ vẻ tức giận cáu kỉnh mà còn cười vui kể lại cảnh lội nước về nhà, họ nói: "lúc ấy lại thấy vui lắm, đường xá nước ngập mênh mang, ai nấy đều lội bì bõm, vui vì thấy ai cũng như ai...Chỉ có điều, nước dơ quá, rất nhiều băng vệ sinh phụ nữ nổi lềnh bềnh, dễ sinh bệnh tật...".

Nghe mà rùng mình.

Sự thản nhiên, bình tĩnh, quen rồi của họ.

Còn ta thì sao? Lúc ấy ta tò mò quan sát, và ngạc nhiên, rất ngạc nhiên về sự thản nhiên của họ. Và ta cảm thấy không được như họ, và trí óc ta tưởng tượng: " trời ơi, nếu cứ tiếp tục mưa như thế này, nước sẽ ngập dâng cao hơn nữa, và rất có thể, xe hơi của ta sẽ bị tắt máy. Đến nước ấy, ta sẽ phải làm gì trước biển nước, biển người này, chẳng ai sẽ có thể giúp ta lúc này, ta sẽ phải để xe lại đó, giữa đường, giữa dòng nước, trời tối, vì đã bẩy giờ tối rồi". Cần nhớ rằng, mưa đã bắt đầu từ lúc bốn giờ chiều,không mấy khi ngơi nghỉ.

May sao, nhà ta sắp gần tới rồi, rốt cục thì cũng nhích được về nhà. Thở phào, nhẹ nhõm, nhưng đầu không yên mà muốn ta viết những dòng này. Hỡi ôi, thành phố, công trình hạ tầng kiến trúc, công trình thoát nước, hãy cho ta luôn tự hào về những đổi thay tốt hơn lên, hãy chú trọng giải quyết những vấn đề cơ bản này. Vì không thể, không, không thể để người dân của đô thị lớn này cho đến giờ vẫn phải chịu đựng cảnh nước ngập, không những trên đường phố giao thông mà nước còn ngập vào nhà.

Giờ ta mới hiểu: vì sao cái câu " sống chung với lũ" của mọi người đã thành câu cửa miệng.


Về trận mưa ngập lớn chiều 1/8/2008 tại tp. Hồ Chí Minh

Phạm Châu Loan  


Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs